Anh em kỹ sư mạng thường hay nghe “cáp quang WAN” nhưng ít người có dịp tìm hiểu sâu về SONET/SDH, DWDM, hay Dark Fiber – những nền tảng xương sống của internet toàn cầu. Nếu Ethernet, MPLS, hay SD-WAN là “mặt tiền” mà ta cấu hình hằng ngày, thì chính cáp quang và công nghệ truyền dẫn quang mới là “hạ tầng ngầm” đảm bảo mọi thứ chạy với tốc độ ánh sáng. Hãy cùng đào sâu để thấy rõ cơ chế và ứng dụng của cáp quang trong WAN.
Ưu thế của cáp quang trong WAN
Cáp quang vượt trội so với dây đồng nhờ suy hao thấp và miễn nhiễm nhiễu điện từ, đặc biệt quan trọng trong truyền dẫn đường dài và tải trọng cao. Từ cuối thập niên 1990, chi phí triển khai giảm mạnh, các nhà mạng bắt đầu phủ quang đến cả last mile thay vì chỉ trong backbone.
Ví dụ: một tuyến backbone Bắc – Nam bằng đồng khó vượt quá vài trăm Mbps ổn định, trong khi cáp quang backbone có thể đẩy lên hàng chục – hàng trăm Gbps với DWDM.
Fiber-to-the-x (FTTx)
Khi cáp quang đi thẳng đến nhà thuê bao hay doanh nghiệp, ta có:
Anh em nào lắp dịch vụ FTTH của VNPT, Viettel chắc đã thấy: modem quang ONT cắm trực tiếp ở nhà chính là ví dụ thực tế.
SONET và SDH – Chuẩn truyền dẫn quang của nhà mạng
Tất cả đều là bội số đồng bộ → dễ ghép kênh, dễ mở rộng.
DWDM – Ghép kênh quang mật độ cao
DWDM là công nghệ giúp nhét hàng chục đến hàng trăm “màu ánh sáng” khác nhau vào cùng một sợi quang.
Ví dụ: tuyến cáp biển AAG (Asia-America Gateway) sử dụng DWDM để truyền dữ liệu giữa Đông Nam Á và Mỹ, mỗi kênh quang phục vụ cho hàng triệu thuê bao.
Dark Fiber
Trong thời kỳ bùng nổ viễn thông, nhiều nhà mạng lắp đặt dư quang. Những sợi chưa dùng đến gọi là dark fiber.
Ví dụ: một ngân hàng lớn có thể thuê dark fiber nối thẳng data center Hà Nội – HCM, tránh phụ thuộc vào mạng công cộng, vừa bảo mật vừa đáp ứng yêu cầu latency thấp.