Tôi, một cậu sinh viên năm cuối vẫn còn thờ ơ, ngơ dại kèm chút phá cách bất thường của tính tình nông nỗi. Tôi vốn rất ham chơi nhưng cũng không kém phần học hỏi. Câu chuyện nãy sinh từ lớp học chuyên viên tại VnPro. Ban đầu tôi lơ ngơ bước đến trung tâm với sự định hướng của trường để đăng ký học chuyên viên mạng, cũng chả biết là mình sẽ đối mặt với khối lượng kiến thức như thế nào và niềm say mê của mình ra sao khi học nó. Và rồi tôi cũng đăng ký học và hoàn thành khoá học sau 4 tháng học tập có chút lười biếng và chăm chỉ đi kèm. May mắn thay khi tôi vừa kết thúc khoá học thì kì thực tập sinh tại trường đại học cũng đã đến, tôi được trung tâm VnPro hỗ trợ về nơi thực tập sinh, tôi vui lắm, nhưng sau niềm vui đó là là một chút gì đó lo lo và hồi hộp. Không biết khi tôi bước vào nơi ấy với vai trò là thực tập sinh thì mọi thứ sẽ ra sao, cảm xúc lúc ấy lại ùa về khiến tôi không thể suy nghĩ đươc thêm gì nữa. Thế rồi buổi sáng đầu tiên của đầu tháng 7, tôi lon ton vác chiếc xe máy của mình chạy đến VnPro để thực tập. Cảm xúc của tôi khi vừa vào cửa trung tâm hoàn toàn khác so với khi tôi còn là học viên, tôi run lắm, bước vào nhìn xung quanh mấy chị ngồi ở ngoài sảnh mặt nghiêm nghiêm, tôi chỉ biết gật đầu chào, đáp trả lại tui bằng một nụ cười thân thiện và trìu mến của mọi người xung quanh. Thế là tôi đi lon ton lên phòng thực tập để tiến hành nhận đề tài và bắt tay vào thực hiện ngay cho kịp. Ngay qua ngày tôi dần cảm thấy quen hơn với cảm giác ấy, tôi thân thiện hơn với mọi người, trò chuyện tán gẫu với mọi người từ trên phòng thực tập xuống tới phòng đại sảnh. Rồi từ từ tôi mới biết được à đâu là phòng kinh doanh, đâu là phòng kế toán tài chính tổng hợp,...

Bạn Phương Duy thực tập sinh phòng Kỹ Thuật - VnPro
Tôi thực tập bên phòng kỹ thuật. Mấy anh nhân viên kỹ thuật thì thôi rồi, rất vui vẻ và thân thiện hết mình luôn, hướng dẫn rất kỹ lưỡng từng chút một cái mà chúng tôi chưa từng biết đến nó, thỉnh thoảng phòng thực tập trở nên im lặng hẵn ra thì mấy anh lại pha trò tán gẫu để cho không khí trở nên nhẹ nhàng hơn, có lẽ vì mấy anh hiểu rằng bản chất của kỹ thuật là khô khăn, khó nuốt nên mới tạo ra những phần vui vẻ nhầm giảm tải những lo âu buồn phiền. Rồi thì ngày qua ngày tôi liền nghĩ đến cách tạo sự thân thiện hơn với mọi người bằng cách ôm cái máy tính của mình xuống sảnh ngồi cùng mọi người. Mọi người cười nói vui vẻ và hoan nghênh tôi xuống ngồi chung ấy, lúc này mọi người cũng giỡn, cũng vui đùa nhưng chưa hết mình đâu, vì tôi cũng còn lạ quá mà, bầu không khí vui vẻ chỉ nhốm lên như một ngọn nến vừa được thắp sáng. Ngày qua ngày, chúng tôi dần dần hiểu được nhau, pha trò và tạo một bầu không khí làm việc nhẹ nhàng và ấm áp, thế là tình chị tình em lại được kết gần nhau hơn, kết gần đến nỗi mọi người xem tôi như một thành viên trong gia đình VnPro vậy, đi đâu cũng rũ tôi đi cùng, ăn gì cũng san sẻ phần nhau ăn, rồi cười nói rơm rả suốt ngày đến nỗi mấy anh chị nói rằng: " có tôi xuất hiện là ai cũng phải về trễ vì làm chưa xong việc ". Tôi cảm thấy có một sự phiền nhẹ, nhưng sự phiền đó là phấn khởi, là tin lắm, kèm theo đó là một chút hạnh phúc nữa, hạnh phúc vì mình mang tiếng cười tự nhiên đến cho người khác, hạnh phúc vì mình san sẻ được niềm vui và hạnh phúc vị đó là cảm nhận của một đại gia đình thật sự. Có lần tôi xin nghỉ 1 tuần thực tập để đi công việc tại đà lạt, vắng tui mọi người như thấy thiếu thiếu một cái gì đó của sự khùng điên hoang dại mà thích thú. Hầu như ai ai cũng nhắn tin trên trang mạng xã hội để hỏi thăm tôi đang đi đâu, rồi khi nào thì về, về sớm đi buồn quá, rồi nào là nhớ mua quà nha... Những sự quan tâm ấy khiến tôi chạnh lòng và không muốn phải rời xa nơi này, nơi mà cảm xúc của tôi dâng trào nỗi nhớ. Tôi đang viết những dòng cảm nhận này là lúc tôi phải chia tay mọi người, chia tay sự thân yêu nhất của thời thực tập sinh. Cảm xúc ấy thật khó tả, nhìn cảnh tượng mọi người lặng lẽ rời khỏi buổi tiệc chia tay lòng tôi chạnh lại, mắt tôi cay cay nhưng vẫn còn kiềm chế được chút ít, đây mới là cảm xúc thật sự của thời sinh viên, cái thời đẹp nhất trong chu kì sinh tử của loài người hiện đại hoá. Và rồi tôi cũng đành lặng lẽ chia tay mọi người trong sự tiếc nuối và biết ơn tha thiết. Tôi thầm và gửi lời cảm ơn các chị Điệp, chị Nhung, chị Quyên, cô Đàng phòng kế toán tài chính tổng hợp. Cảm ơn chị Trâm, chị Uyên và chị Trang phòng kinh doanh. Cảm ơn anh Khê, anh Quý, anh Tâm và anh An phòng kỹ thuật. Cảm ơn thầy Quốc Kì đã nhiệt tình giúp tôi hoàn thành đề tài tốt đẹp. Và cuối cùng tôi xin chân thành cảm ơn tới tất cả các vị lãnh đạo của công ty đã tạo điều kiện để tôi được trải nghiệm thực tế ở môi trường doanh nghiệp, nơi mà tôi sẽ nhớ đến mãi, nơi mà tôi ra đi với bao nhiêu tình yêu thương, sự quý mến và vô vàng kiến thức chuyên môn thật tốt nghiệp. Xin chào tạm biệt mái nhà thân yêu VnPro. Tôi chỉ huy vọng rằng nếu có cơ hội, tôi sẽ quay trở lại để trở thành thành viên mái nhà thân yêu VnPro.
Thành phố Hồ Chí Minh, 1:30 sáng, tiệc chia tay, yêu thương và nỗi nhớ.
Thân ái!